Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Từng bước đưa Đất nước vào vòng nô lệ giặc Tầu êm dịu



 1/ Dựa vào TQ và LX để đánh Mỹ, cướp chính quyền MN. Mặc cho TQ mượn cớ „giúp“ làm đường tranh thủ dịch chuyển một số cột mốc từ thời phân định Pháp – Thanh vào sâu trong lãnh thổ VN.
   2/ Vì  „Chịu ơn“ TQ nên đành câm lặng chấp nhận mất Hoàng Sa, khi TQ đánh cướp từ tay VNCH vào năm 1974 trong khi đang „giúp“ VN đánh chiếm MNVN.
   3/ Cũng vì „Chịu ơn“ TQ, mà ra lệnh cho Hải quân VN tay không làm bia tập bắn cho lính Hải Quân Trung Quốc và chịu mất Gạc Ma và 1 phần Trường Sa 1988
   4/ Kết nghĩa „Anh em 4 tốt 16 chữ vàng“ với TQ và ký Hiệp ước biên giới 1999, chịu mất thêm khoảng 200 Km đường biên giới phía Bắc VN vào tay TQ. Trong đó mất 2/3 thác Bản Giốc , Ải Nam Quan và cửa khẩu Hữu Nghị Quan.
   5/ TQ dựa trên sự nhu nhược của nhà cầm quyền VN, không dám lên tiếng đòi lại chủ quyền Hoàng Sa và 1 phần Trường Sa, cộng thêm bản Thỏa ước được ông Phạm Văn Đồng ký ngầm công nhận vùng chủ quyền Biển đảo của TQ trong Hội nghị Thành đô 1958. Trung Quốc ngang nhiên vẽ đường lưỡi bò chiếm trọn Biển Đông, trong đó có 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của VN. Sau đó gọi thầu 9 lô thăm dò dầu khí trên vùng biển này.
   6/ Phía VN chỉ dám phản đối yếu ớt, và bật đèn xanh cho biểu tình chống TQ, đòi Hoàng Sa, Trường Sa của VN. Nhưng ngay sau đó lại trở mặt đàn áp đánh đập người biểu tình dã man, bắt giam và quản thúc nhiều người, vu khống họ „phá rối trật tự trị an và âm mưu lật đổ Chính quyền“.
   7/ „Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh“, nhà cầm Quyền VN đã vì „tình hữu hảo với TQ“, sẵn sàng cướp đất của nhân dân, tước đoạt nguồn sống của nhân dân dâng cho TQ „đầu tư“ và „cắm rễ sâu“ vào lòng Đất Mẹ VN. Đua nhau rút ruột ngân sách nhà nước để tư túi, giầu lên nhanh chóng bằng những nguồn tiền bất chính. Dẫn tới mất lòng tin trong nhân dân. Khi càng cảm thấy lung lay, Chính quyền VN học TQ càng đàn áp mạnh tay những người dám tố cáo tham nhũng, dám khiếu kiện những việc làm sai trái của cán bộ các cấp Chính quyền và dám ra mặt chống TQ. Trong khi chỉ dám phản đối lấy lệ những vụ TQ đâm tầu, cướp bóc, đánh đập ngư dân VN trong lúc đánh bắt cá trên vùng biển của Tổ Quốc mình.
Lòng dân càng thêm bất mãn và uất hận.
   8/ Lặng lẽ bưng bít thông tin, để cho TQ cắm được dàn khoan khủng đầu tiên vào vùng biển thuộc chủ quyền của VN, (gần quần đảo Hoàng Sa mà TQ cướp được trước kia từ tay VNCH, nhưng Chính phủ VN đã thông đồng cho êm chuyện từ lâu). Rồi chủ trương khơi động cuộc biểu tình bạo động đập phá ở một vài nơi với 2 mục đích:
-          Cho nhà cầm quyền TQ thấy ĐCSVN vẫn „có sức thuyết phục và điều khiển“ được dân VN làm theo ý mình, kể cả đập phá, chém giết. Có nghĩa là Đảng vẫn còn khả năng cho TQ lợi dụng được, chứ chưa đến nỗi đáng bị phế bỏ như 4 quan chức của Lào.
-          Chính quyền lấy cớ biểu tình bạo động có thể phá vỡ „tình anh em thân thiết Việt – Trung“ và làm hỏng nền kinh tế (sẵn trên đà lao dốc), gây bất ổn xã hội (vốn đã tuột xuống tận đáy)….. để thẳng tay đàn áp những người yêu nước, dám chống lại „tình hữu nghị anh em 4 tốt, 16 chữ vàng“ mà Chính Quyền đang trân trọng nâng niu hơn vàng, nhằm mài mòn ý chí chiến đấu truyền thống của Dân tộc, để „Trả ơn TQ“ dọn đường cho họ đánh chiếm VN một cách êm dịu, qua đó cố gắng giữ „ghế“ độc quyền bằng cách ra lệnh nghiêm cấm triệt để biểu tình dưới mọi hình thức.
   9/ Phát động phong trào „yêu nước“ nhẩy múa, lễ hội linh đình tốn kém ca ngợi „công ơn Đảng, Bác“ và hô khâẩ u hiệu „ĐCSVN quang vinh muôn năm!“ (giống chế độ phát xít, bất cứ cuộc tụ tập nào cũng phải hô „Heille Hitler!“) và ca ngợi tình „hữu nghị Việt – Trung đời đời bền vững“, „Anh em môi hở răng lạnh“ và „Không thể tách rời“…..
   10/ Tuyệt đối không cho nhắc tới việc đặt dàn khoan 981 của TQ trong hiện tại và những tội ác của TQ trong „quá khứ“ cách đây 25, 35, 40 năm đối với Dân tộc VN. Nhưng lại phải tố cáo tội ác của Mỹ „Ngụy“ và quân Pháp cách đây 50, 60 năm hay càng lâu càng „hào hùng“. Bắt dân quên đi hiện tại, lấy „hào quang“ quá khứ làm „kim chỉ nam“cúi đầu mà sống, mà nhắm mắt theo Đảng đi về hướng tương lại còn mờ mịt và xa tít đến hết đời con, đời cháu chúng ta chưa chắc đã thấy, vì nó hoàn toàn không có thực trên đời này.
   11/ Khi dân đã tạm quên và tình hình tạm yên, TQ sẽ lại đặt tiếp một loạt dàn khoan khác trong vùng biển của VN nhưng „không còn tranh chấp“, vì đã hết hạn nộp đơn lên Tòa án Quốc tế đòi chủ quyền Biển Đảo bị tranh chấp lâu nay. TQ „ra ơn“ cho VN được phép sử dụng vùng biển trong đường lưỡi bò nếu „xin phép“ và ra tuyên cáo „Vùng phòng không trên Biển Đông thuộc về TQ“.
   12/ Lại bật đèn xanh biểu tình, lại đập phá và…. lại đàn áp…..lại nhẩy múa ca ngợi công ơn…. Cứ như thế như một „vòng kim cô“ trói buộc dân VN cho đến khi toàn bộ các đảo ngoài khơi thuộc về TQ. Lúc đó „Nạn kiều“ xảy ra có đổ máu lớn hơn Vũng Áng gấp trăm lần, nhưng phía người chết nhiều chính là dân VN và….. Chính phủ ra chỉ thị: „Để giữ được cuộc sống yên lành, no đủ, giữ được tình hữu nghị anh em muôn đời bền vững với TQ Đại Hoa lục, chúng ta hãy chấp nhận cúi đầu Triều cống (vì ngày xưa VN cũng đã từng như thế) và „Thần phục“ để…..tránh đổ máu không cần thiết….“

Thế rồi…. để làm bằng lòng „Thiên triều“ và cho các Quan Trung Hoa dễ gọi. Tên Việt Nam sẽ được đổi thành „cái gì đó“ xủng xoảng theo âm TQ – Và… MẤT NƯỚC!

Nhã Thanh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét